
Trong toán học, chúng ta vẫn thường thay số để giải các pt,hệ pt…Khi 1 nhân viên nghỉ việc,quản lý chọn 1 người khác có năng lực thay thế là được. Một chi tiết máy bị hư hỏng,ta thay ngay một chi tiết mới là được. Những chuyện thay thế như vậy trong cuộc sống vẫn rất nhiều và giúp XH phát triển. Song, trong tình cảm nói chung, cụ thể là tình yêu,thì khái niệm thay thế lại là cái gì đó gần như “cấm kị”. Mà trong mọi hoàn cảnh ta đều ko nên áp dụng dù với lý do nào.
Chuyện hợp tan trong tình yêu từ ngàn vạn năm xưa đến nay vẫn thế,ko thể cưỡng cầu. Nếu 1 lúc nào đó phải nói tiếng chia tay thì dẫu vui, dẫu buồn ta vẫn phải thừa nhận rằng đó là một phần tất yếu cùa cuộc sống và ta chẳng thể làm gì hơn là chấp nhận sự thật ấy để rồi đi tiếp quảng đời còn lại của mình. Cố gắng níu kéo, cầm giữ một tình yêu,trong một chừng mực nào đó,cũng tốt thôi, miễn là các cách mà ta dùng để giữ nhau không” nhuốm màu…tà đạo”, không” bạo lực “hay phải” vận dụng kì mưu”.
Nếu không thể giữ được nhau, 1 sự” giải thoát” cho cả 2 là điều cần thiết để cả 2 bên có thể thanh thản kiếm tìm hạnh phúc mới cho riêng mình. Thế nhưng kiếm tìm hạnh phúc mới trong trường hợp này lại ko đồnh nghĩa với việc ngay lập tức có 1 tình yêu mới. Trái tim con người ko giống như bộ nhớ máy tính,nơi ta có thể tha hồ sử dụng các lệnh sao chép,điều chỉnh,xóa…đơn giản như vài động tác nhấp chuột. Thậm chí đối với chiếc máy tính ko có linh hồn thì sau khi xóa 1 file,1 tập tin...nội dung đó vẫn còn trong Rycycle Bin kia mà,để lúc nào đó tình cờ lục lại bạn sẽ bắt gặp nó còn nguyên vẹn,bất cứ lúc nào cũng có thể quay về chỉ với 1 lệnh Restore. Đã có ko ít bạn trẻ mang theo mình 1 cái ý nghĩ kì lạ ấy,có ngay một người yêu mới để “trả thù” người cũ,để người ấy biết rằng ta cũng “đắt giá” như ai. Bạn mong muốn người ấy phải “hối hận” vì đã “bỏ rơi” bạn mà quay lại van xin 1 chút tình để bạn có cơ hội “trút cơn dỗi hờn”? thế bạn có chắc rằng người ấy sẽ “tức” sẽ”hối hận” như bạn mong đợi ko? Khi ko còn yêu nhau thì dù bạn có yêu 100 hay 1000 người đi nữa,với người ta chẳng khác biệt gì đâu. Thậm chí người ấy lại cảm thấy vui khi thoát khỏi bạn.
Ngược lại nếu như người ta vẫn còn yêu bạn thì khác nào bạn làm “tổn thương”người ấy. Chắc bạn chưa quên rằng người ấy ,mới đây,vẫn là người bạn hết lòng yêu,và cũng xin bạn đừng quên rằng trường hợp này bạn cũng đã đồng thời làm tổn thương cả người ở ngay bên cạnh bạn. Làm sao ai có thể ko buồn khi khi biết mình chỉ là 1”diễn viên” đóng thế vai trong “vở kịch tình yêu” của người khác. Lại nói, đến với 1 người mà trong tim lúc nào cũng là hình ảnh của người khác thì liệu bạn có thể nào hòan tòan”tòan tâm, toàn ý” với cái mà lúc bạn đang gọi là tình yêu? Mà 1 khi đã ko thể sống trọn vẹn cho cho tình ỵêu, bạn làm sao lấp được những “khoảng trống”, những “chông chênh” luôn có giữa 2 người để giúp tình yêu ấy” đơm hoa kết trái”. Hạnh phúc làm sao có thể tạo dựng được chỉ bằng sự cố gắng của 1 người. Kết cục “đổ vỡ” của những “cuộc tình thay thế “rồi cũng sẽ đến. Nghĩ mà xem,theo đuổi tình cảm mà bạn biết chắc ko có “đoạn kết “có phải là sự phí phạm “thời gian,công sức” và xa hơn là cái “chai lì cảm xúc” của chính mình? Có đáng ko hỡi bạn tôi? SƯU TẬP


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét